- Đã từng rất tự hào khi biết nơi ở của bạn trai là căn vi la to nhất nhị con phố ở Hà Nội, thế nhưng chỉ một ngày sống tại đây bà Hoa đã nhận định: Hai chữ “vi la” chỉ là cái danh…
Nhớ về quãng thời điểm trước tiên sống tại vi la số 24 phố Hội Vũ (huyện Hoàn Kiếm, Hà Nội), bà Nguyễn Thị Hoa (SN 1945) chỉ lắc đầu.
“Tôi quen ông nhà một thời gian rồi mới kết duyên và dọn về đây sống. Thời điểm quen nhau, tôi nhân thức căn biệt thự có đa dạng người sinh sống chứ không riêng ông nhà tôi. Dĩ nhiên tôi vẫn không hình dong ra cuộc sống ở đây lại… khổ đến thế”, bà Hoa kể.
| Biệt thự cổ số 24 Hội Vũ, Hoàn kiếm, Thủ đô. Ảnh: Minh Anh |
Theo lời kể, bà Hoa vốn là con gái phố cổ lỗ (Thủ đô). Năm 1970, sau khi kết duyên, bà Hoa dọn về sống bình thường với chồng. Lúc này, căn vi la tuy không còn mới nhưng trong ký ức của bà Hoa nó vẫn bề thế và to lớn nhất so với khu vực xung quanh.
| Căn vi la số 24 là một trong số những căn biệt thự được xây đắp trong khoảng thời Pháp thuộc. Sau những năm 50 của thế kỷ trước, căn vi la được chia nhỏ nhắn thành phổ thông phòng và phân cho các hộ dân sinh sống. |
“Tôi vẫn nhớ cả con xã chỉ có vài căn biệt thự to đẹp, còn lại phía bên kia con đường toàn bộ đều là nhà cấp 4. Cho nên nghĩ tới chuyện sống trong căn nhà này tôi cũng thấy hãnh diện và tự hào”, bà Hoa nói. Dĩ nhiên niềm tự hào ấy của bà đã vội tắt ngay trong đêm tân hôn của nhì hậu phi chồng.
“Bước tham gia tầng 2 nơi chồng tôi được chia quy mô, tôi thấy cả tầng không phải có phòng đứt quãng mà ngỡ ngàng. Trong tầng (diện tích khoảng 60m2) là 7 chiếc giường của 7 người con trai đang sinh sống. Họ là những người chưa hậu phi, một vài người có cung phi nhưng gia đình ở quê.
Riêng phần diện tích của ông nhà tôi là đặc biệt hơn. Chồng tôi đã dùng những manh chiếu rách, những tấm bìa các-tông quây giường và phần diện tích của mình thành phòng cưới riêng”, bà Hoa kể.
Bà Hoa cho biết thêm, là phòng cưới nhưng quy mô căn phòng chỉ vẻn vẹn 6m2. Trong phòng, ngoài chiếc giường đã cũ, nhì hiền thê chồng bà chỉ có vài bộ áo quần.
"Đêm tân hôn, hoàng hậu chồng chỉ dám nói chuyện thủ thỉ chứ không dám nói to, cũng không dám cử động mạnh bởi chỉ một tiếng cựa nhẹ, đông đảo dân chúng trong tầng đều sẽ nghe thấy”, bà kể.
| Khoảng sân chật chội trước cửa nhà tắm và nhà vệ sinh của căn vi la là quy mô dùng chung của các hộ dân. |
Cũng vì sống trong căn nhà toàn đàn ông, nên mọi sinh hoạt với bà Hoa đều rất gian truân. Bà luôn phải giữ kẽ trong khoảng lời ăn, tiếng nói tới việc ăn mặc và sinh hoạt, đi lại trong nhà.
“Khổ nhất là ngày nắng hot bị mất điện, đa số con trai trong nhà cứ mang chiếu ra nằm giữa lối đi. Muốn chuyển động phải nhón chân lách qua rất phiền phức”, bà Hoa nói.
Bên cạnh việc phải giữ kẽ trong phương pháp ăn mặc, nói năng thì chuyện tắm rửa của những người thiếu phụ trong nhà cũng rất mẫn cảm.
Theo bà, cả căn vi la có một nhà tắm bình thường, không chờ được nhau, cánh đại trượng phu thường mang xô nước ra giữa khoảng sân gầy trước cửa nhà tắm để dội. Bởi vậy nhiều hôm tắm trong nhà tắm xong xuôi, bà còn không dám thành lập cửa bước ra ngoài.
Cuối cùng, chồng bà đã phải sử dụng triệt để khoảng trống bé dại trên tầng 2 của tòa nhà để khiến cho thê thiếp căn bếp. Trong căn bếp đó, sau khi nấu nướng chấm dứt, bà có thể xếp gọn xoong nồi rồi tắm.
| Một trong số những căn bếp do người địa phương sử dụng triệt để khoảng trống trong biệt thự phát triển. |
Sau khi có nhà tắm riêng, bà không còn phải xếp hàng hoặc kì vọng đến lượt tắm gội như trước nữa. Tuy nhiên, cuộc sống của bà lại khổ theo một góc cạnh khác.
Bà Hoa nói, căn bếp thường xuyên ướt và ẩm ướt. Dường như đó, các hộ khác thấy gia đình bà thành lập góc nhà tắm riêng nên cũng cơi nới, tận dụng khoảng trống để làm góc sinh hoạt cho mái ấm bản thân. Vì vậy căn vi la vốn đã chật hẹp lại càng trở nên bức bí hơn.
Tới nay, căn nhà chỉ còn 6 hộ dân sinh sống. Trên tầng nhị, trừ mái ấm bà còn 2 hộ khác. Đương nhiên các hộ cũng chỉ cách biệt nhau bởi những tấm tôn. Láng giềng láng giềng vẫn phải giữ kẽ với nhau. Phi tần chồng nói chuyện phải rỉ tai vì chỉ cần nói to hơn bình thường, đa số láng giềng đều có thể nghe thấy.
“Không chỉ giữ kẽ với nhau trong chuyện nói năng, cả đời không dám nói to trong nhà, đa dạng người giống như tôi đều đang cảm thấy rất bức bí và thom thóp lo âu vì căn nhà đã quá xập xệ và xuống cấp. Chúng tôi chỉ mong một ngày nào đó, nhà nước cho xây lại căn nhà để chúng tôi chấm dứt cảnh sống thiếu thốn, chật chội này”, người phụ nữ này san sẻ.
(Tên nhân vật được đổi mới theo yêu cầu)
Cảnh sinh hoạt bất thần bên trong biệt thự cũ rích triệu đô ở Thủ đô
“Lúc chuẩn bị về sống trong ngôi biệt thự, tôi rất vui. Tôi cứ nghĩ bên trong rất xa hoa, thanh lịch nhưng không phải. Căn nhà có đến hàng chục hộ dân sinh sống nên chật chội và thiếu thốn đủ thứ”, bà Loan nói.
Minh Anh - Thanh Hải
Xem nhiều hơn: An toan thuc pham mua tet
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét