Chủ Nhật, 3 tháng 12, 2017

“Chị tôi có nhẽ vẫn sống đến bây chừ nếu như không bỏ lỡ những tín hiệu ung thư này”

Julissa Catalan - tác giả bài viết. (Ảnh: Internet)

Chị tôi - Emma - đã chết vì ung thư đại tràng thời kỳ 4 vào 04 tuần 6/2010. 2 năm trước khi tìm kiếm sự hỗ trợ về y tế, chị đã bắt đầu có những tín hiệu trước tiên của ung thư.

Các chưng sĩ tin rằng, bệnh của chị lẽ ra phải được nhận diện sớm hơn thì sau vài lần chữa trị, bệnh tình sẽ có sự thuyên giảm. Nhưng thay tham gia đó, chị đã phải cắt bỏ ruột già, tử cung ở tuổi 40, trải qua 5 năm xạ trị và hóa trị.

Số đông do vì Emma đã bỏ dở các dấu hiệu: thường xuyên ngửi thấy mùi thối khi ợ hơi, mệt mỏi liên tục, đi tả, máu trong phân, chướng bụng và chuột rút. Vấn đề này khá dễ hiểu tại sao Emma lại bỏ dở chúng bởi phần đông những triệu chứng đó đều có thể là dấu hiệu của phổ thông bệnh khác, nặng hay nhẹ.

Đông đảo chúng ta đều hững hờ khi bị ợ hơi, tiêu chảy và giả thiết rằng do cơ chế ăn uống. Chúng ta cho rằng mệt mỏi là do thiếu ngủ và “chữa cháy” bằng cà phê.

Chúng ta tự cho rằng những triệu chứng khó tính khi đến kì kinh nguyệt gồm chướng bụng, chuột rút và rất có thể, giống như chị gái tôi, chúng ta cảm thấy hổ thẹn khi công nhận chảy máu mỗi khi vào phòng tắm.

Emma (bên trái) và Julissa. (Ảnh: Internet)

Mùa xuân năm 2005, gia đình chúng tôi lần đầu tiên tinh thần về những triệu chứng của Emma. Khi chị chạy bộ cùng Vivian - một người chị gái khác - Emma đã phải vào phòng tắm nguy cấp.

Cả nhị tới tiệm giải khát nhanh ở gần đó và khi Emma ra khỏi nhà vệ sinh, quần chị đẫm máu. Chẳng thể che đậy được nữa, Emma thú nhận với Vivian rằng chuyện này đã xảy ra được 1 năm.

Trong năm đó, Emma tới 2 phòng khám địa phương vì chị không có bảo hiểm sức khỏe và bởi vậy chẳng thể thanh toán nếu gặp gỡ chuyên gia tiêu hóa. Cả nhị bác bỏ sĩ không cho chị nội soi ruột già nhưng đều chẩn đoán chị bị viêm đại tràng.

Đây là tình trạng viêm lớp bên trong ruột già, thường đi kèm với phổ biến triệu chứng giống với ung thư đại tràng như loét, hội chứng ruột kích thích (co thắt, đau bụng, đầy hơi, táo bón, đi tả), ngộ độc thực phẩm và viêm túi thừa cũng có những triệu chứng tương tự.

Hiện trạng chảy máu nên là việc ân cần hàng đầu đối với các bác sĩ vì vậy lẽ ra Emma phải được nội soi ruột già nhưng rất nhớ tiếc là không.

Phần khác, Emma cũng sợ nhân thức bản thân mình không ổn và chính nỗi khiếp sợ đó đã khiến chị không thực hiện thêm nguyên tắc rà soát nào khác. Và kết luận của 2 bác bỏ sĩ là giống nhau nên đã khiến cho chị cảm thấy an tâm.

Nhưng sau sự cố vào hôm chạy bộ, những dấu hiệu khác của Emma cũng hiện ra nhiều lần hơn. Trạng thái chướng bụng mà chị chạm chán phải không giống với những triệu chứng của kì kinh nguyệt. Chị có thể ngủ ở bất kì nơi nào và công nhận đã ngủ gục trong xe khi kì vọng xếp hàng ở nhà băng.

Vivian nhớ lại Emma đã ngủ gật khi đang thì thầm giữa chừng mực với người thợ khiến tóc. Và vì nhà tôi gần nơi chị làm việc hơn nhà chị nên Emma thường qua nhà tôi để ngủ trưa.

Lúc đó, tôi tin rằng con kiệt lực như bất kì người mẹ đơn thân nào phải làm cho việc quá sức. Sau đó, chị đã dùng phòng của tôi để bí mật bình phục sau khi hóa trị vì không muốn con biết.

Julissa cùng Emma khi Emma vẫn còn mạnh mẽ. (Ảnh: Internet)

Sau cùng, Emma cũng nội soi trực tràng.

Thứ ba chị chấp hành xét nghiệm và đến thứ năm, chưng sĩ ngập ngừng thông báo kết quả: ung thư đại tràng công đoạn 4. Tham gia ngày thứ sáu, Emma đã phải phẫu thuật nguy cấp cắt bỏ tử cung và đại tràng. Thời điểm đó, chưng sĩ chắc chắn chị có thể sống thêm được 6 tháng nữa.

Biết bản thân mình mắc bệnh ung thư, Emma đã tự mày mò về cơ chế thưởng thức, đổi mới lối sống để đẩy lùi sự sản xuất của căn bệnh này. Những nỗ lực đó đã giúp chị sống thêm được 5 năm sau đó. Emma ăn toàn thực phẩm hữu cơ, đa dạng rau bina, sinh tố rau xanh cho bữa sáng, hạn chế nhạo thịt và chất caffeine.

Không chỉ vậy, Emma sa thải những thực phẩm dạng hạt ra khỏi chế độ ăn uống của bản thân, chả hạn như bắp rang vì ruột khó khăn tiêu hóa. Các con phố, ăn uống, những thứ ngọt cũng bị loại bỏ. Chị ấy đi bộ mọi lúc, mọi nơi, thậm chí nếu như có kiệt sức, chị cũng ép bạn dạng thân phải luôn trẻ trung.

Chuyên gia sức khỏe của chị khuyên các thành viên trong gia đình nên nội soi tầm soát ung thư ruột già mỗi 3 năm. Tôi 33 tuổi và đã chấp hành 4 lần. Tôi cũng mở đầu đưa nhiều rau xanh hơn tham gia hình thức thưởng thức, hạn chế giễu ăn giết thịt đỏ. Tôi giảm thiểu ăn những món ngọt và nhiều lần tập yoga.

Emma cũng phải chấp hành xét nghiệm hội chứng Lynch (còn được gọi là Ung thư Đại tràng di truyền không do Polyp). Có 3% người bận bịu bệnh ung thư ruột già do hiện trạng này và 50% người trong mái ấm họ cũng vậy. May mắn, Emma không nằm trong số đó.

Dù thế, đôi khi tôi thấy bản thân mình khá hoang tưởng mỗi khi thấy ngứa ngáy hay bị chuột rút. Nhiều lúc tôi tự hỏi không nhân thức bác bỏ sĩ có nghĩ tôi mắc chứng nghi bệnh hay không nhưng rồi tôi tự trấn an bản thân rằng việc nhân thức trong cơ thể bản thân đang như thế nào là yếu tố quan trọng.

Chị tôi có nhẽ sẽ sống nếu không bỏ lỡ các triệu chứng. ngừng thi côngĐây là một trong những phần khó khăn ưng ý nhất: biết rằng cái chết có thể ngăn dự phòng.

Nhưng với sự đổi mới lối sống một cách lành mạnh cùng ý chí mạnh khỏe, Emma đã kéo dài thời gian sống của bản thân được 5 năm thay vì 6 bốn tuần như bác sĩ từng lên tiếng. Trong 5 năm đó, tôi đã chị chống chọi vì cuộc sống của mình, thấy, thấy chị ra đi ngay trước mắt chính mình.

Theo Trọng điểm Giữ vững và Phòng dự phòng bệnh, ung thư đại tràng là loại ung thư gây tử chiến cao thứ 2 tại Mỹ ở cả nam giới và phụ nữ. Tất nhiên, nếu như chữa trị sớm thì sẽ kiểm soát được bệnh.

(Nguồn: womenshealthmag)

Theo Newben

Trí Thức Trẻ


Xem tại: An toàn thực phẩm ngày tết

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét